
Mùa tháng năm — Sài Gòn vừa mưa vừa nắng và tôi nhớ ngoại
Mùa mưa đầu tiên sau ngày bà ngoại đi xa. Tôi đứng ở ban công nhìn nước mưa chảy thành dòng dọc theo ống thoát nước nhà bên cạnh, tự nhiên thèm gọi một tô bún ngọt Sa Đéc của bà.
Một sổ tay cá nhân — viết về sách, du lịch và những suy ngẫm rời rạc tại Sài Gòn.
Không thuật toán. Không thông báo. Một vài bài viết chậm rãi vào sáng Chủ Nhật, cộng với danh sách những cuốn sách tôi đang đọc và những con đường tôi vừa đi qua.
127
bài viết · 4 năm
42
cuốn sách / năm
1.8K
bạn đọc Chủ Nhật
Q3
· 2026 viết tay từ

Ảnh chụp · Phố Bà Huyện Thanh Quan · tháng 3.2026
Giới thiệu · About
Một người viết sống tại quận 3 Sài Gòn. Ban ngày tôi làm việc với chữ nghĩa theo một cách khác, ban tối tôi ngồi ở bàn cạnh cửa sổ và gõ những thứ thật ra không ai yêu cầu mình viết.
Tôi viết về sách — chủ yếu là tiểu thuyết Nhật và tiểu luận Đông Á. Mỗi tháng tôi đọc 3 đến 4 cuốn, và mỗi cuốn xong thì gõ lại một bài review chậm, không vội đăng. Có khi mất hai tuần.
Tôi viết về những chuyến đi nhỏ — không phải du lịch sang chảnh mà là ba đêm Đà Lạt, hai ngày Vũng Tàu, một sáng cà phê Đà Nẵng. Loại du lịch mà bạn chỉ mang một quyển sách, một cái máy ảnh phim cũ.
Và tôi viết về Sài Gòn — thành phố tôi yêu nhưng không phải lúc nào cũng hiểu. Một góc hẻm cũ. Một quán nước nâu. Một bà cụ bán xôi vẫn ngồi ở chỗ cũ sau 18 năm. Những thứ rồi sẽ mất đi nếu không ai gõ lại.
— Hà Linh, viết từ một cửa sổ tầng ba phố Bà Huyện Thanh Quan
Bài viết nổi bật · Featured

Lần đầu đọc năm 19 tuổi tôi yêu Naoko. Lần thứ hai năm 26 tôi yêu Midori. Lần này, năm 31, tôi chỉ thấy thương Toru — đứa con trai không biết phải làm gì với những người yêu mình.

Tôi đặt một homestay bằng gỗ ở đường Mimosa, mang theo "Người tình" của Marguerite Duras và một cái máy ảnh phim Olympus. Suốt ba ngày tôi không lên cáp treo, không thuê xe máy.

Mỗi sáng thứ Ba tôi ngồi ở cái ghế nhựa đỏ thứ ba từ trái sang. Cô Bảy 67 tuổi vẫn pha bằng phin từng ly một. Cassette mặt B "Đèn khuya" đã chạy đi chạy lại 23 năm.

Có những buổi chiều tôi buồn mà không hiểu vì sao. Trước đây tôi sợ điều đó. Giờ thì không.

Phố Lê Lợi đào lên ba lần rồi lát lại. Mỗi lần đào thì để lại một hàng rào chắn mới, dài thêm ra.

Mua được bản dịch tiếng Việt ở một tiệm sách nhỏ quận 3. Đọc đến trang 67 thì nước mắt rơi mà không kịp ngăn.

Bưng tô phở lên gần mặt, hơi nóng làm mờ kính mắt. Bà chủ đang lau bàn cạnh. Bỗng nhận ra: cảnh này không cần ảnh.

Đem theo "Norwegian Wood" bản tiếng Anh. Sóng đột ngột lên, cuốn sách rơi xuống cát ướt. Tôi vẫn ngồi đó hong khô từng trang.

Chị viết bằng cây bút Pilot xanh em tặng năm 2019. Mưa rơi rất nhẹ ngoài cửa sổ. Chị nhớ em ở Hà Nội...
Author · Đời thường
Mỗi tháng tôi đặt mục tiêu đọc xong hai cuốn — một tiểu thuyết và một tiểu luận. Bản đồ phía dưới là danh sách đang trên bàn cạnh giường tôi ở đường Bà Huyện Thanh Quan. Một số đã đọc xong, một số đang dở giữa chương, một số chỉ vừa mua.

Ảnh chụp · bàn bên cửa sổ · 5h sáng thứ Bảy
— Shoji Yamamoto
Tiểu luận về mùa đông Hokkaido và sự yên lặng của ánh sáng tháng hai. Đang đọc chậm.
— Marguerite Duras
Đọc lại lần thứ ba — bản dịch tiếng Việt. Lần này chú ý đến giọng kể của người mẹ.
— Trần Tiến Dũng
Vừa đọc xong tuần trước. Một tập ghi chép đô thị tinh tế — sẽ viết review tháng sau.
— Phan Thị Vàng Anh
Đọc trong ba ngày. Truyện ngắn tinh giản, mỗi câu như một nét cọ thủy mặc.
— Kazuo Ishiguro
Mua tuần trước ở nhà sách Quận 1. Bản tiếng Anh — sẽ bắt đầu sau khi xong Yamamoto.
Cập nhật hàng tuần · từ Goodreads
Xem toàn bộ kệ sách/now · Tháng 5 · 2026
Một trang theo phong cách nownownow.com — danh sách những gì tôi đang viết, đang đọc, đang nghĩ trong tháng này. Cập nhật mỗi vài ngày, không thuật toán xếp hạng.
Đang viết một bài dài về quán nước nâu cô Bảy trong hẻm quận 3 — đã ba tuần ngồi quán này mỗi sáng thứ Ba. Bản nháp tới đoạn nói về cassette Lam Phương thì bí. Có lẽ phải đi thêm hai buổi nữa.
Đọc Shoji Yamamoto đến chương "Đêm tuyết Sapporo". Có một đoạn ông viết về cách ánh sáng đèn neon phản chiếu vào tuyết tan — phải gấp sách lại và ra ban công đứng năm phút.
Tuần này nghĩ về câu hỏi: tại sao mỗi lần về Quận 3 thăm má, mình lại nhớ mùi nước hoa quýt cũ trong tủ áo? Có lẽ phải viết một bài về mùi — những cái mùi không bao giờ có ảnh.
Cập nhật ngắn hơn